Em à, người ta hay nói đàn ông ngoại tình vì bản năng, còn đàn bà ngoại tình vì cảm xúc. Nghe thì có vẻ thơ, nhưng hậu quả của nó nhiều khi thối hơn cả bãi rác giữa mùa hè.
Chị biết có những người đàn bà bước ra ngoài vì chồng tệ bạc, vì cuộc hôn nhân lạnh như cái giường bỏ hoang, vì sống trong một ngôi nhà mà ngày nào cũng có người bên cạnh nhưng chẳng ai hỏi mình có buồn không. Nhưng em đừng lấy nỗi cô đơn làm giấy phép cho sự phản bội. Nhà dột thì sửa, không sửa được thì bước ra. Chẳng ai vì mái nhà mình thủng một lỗ mà có quyền sang châm lửa đốt nhà hàng xóm.
Ngoại tình đâu phải cứ cởi quần mới gọi là phản bội. Khi tâm trí em đã dành cho một người đàn ông khác, khi một cái tên hiện lên trên màn hình cũng đủ khiến tim em đập nhanh, khi tin nhắn phải xoá đi như xoá dấu chân ở hiện trường, thì dù chưa chạm xác, em cũng đã bước qua ranh giới rồi.
Ban đầu chỉ là vài câu “em đẹp quá”, vài lời hỏi han nghe ngọt hơn chè. Sau là những cuộc hẹn phải bịa lý do, những buổi chiều bảo đi spa, đi công việc, nhưng thực chất là mang liêm sỉ của mình vào gửi trong một căn phòng thuê theo giờ.

Cái đáng sợ nhất không phải là bị phát hiện. Cái đáng sợ nhất là em bắt đầu quen với dối trá. Hôm nay nói dối một cuộc điện thoại, ngày mai nói dối một cuộc hẹn, rồi có ngày em nói dối trơn tru đến mức chính em cũng quên mất mình từng là người đàn bà đàng hoàng thế nào.
Đàn bà ngoại tình thường tưởng mình đang được yêu. Chị nói thật, nhiều khi em chẳng phải tình yêu lớn lao gì đâu. Em chỉ là món tráng miệng trong bữa tiệc của một người đàn ông lạ. Họ đến vì mới miệng, ở lại vì chưa chán, rồi rời đi khi đã vừa đủ no.
Lúc em còn bí mật, em là điều thú vị. Đến khi em thật sự bỏ chồng, mang theo con cái, nước mắt và một đống hậu quả đứng trước cửa nhà người ta, em không còn là tình yêu nữa. Em trở thành một kiện hàng cồng kềnh không ai muốn ký nhận.
Rồi người mất nhiều nhất là ai? Không phải người đàn ông kia. Anh ta có thể phủi áo, quay về nhà, ăn bữa cơm vợ nấu rồi coi cuộc tình với em như một chuyến công tác dài ngày. Còn em phải nhặt từng mảnh đời mình lên: Lòng tin của chồng, ánh mắt của con, danh tiếng của chính mình và cả sự tôn trọng em từng có.
Thiên hạ có thể dễ dàng tha thứ cho một thằng đàn ông trượt ngã, nhưng rất hiếm ai đủ lòng để tin lại một người đàn bà từng phản bội. Chị không bảo điều đó công bằng. Nhưng đời vốn không phải cái cân ngoài chợ, đặt bên nào nặng hơn là tự khắc nghiêng về bên ấy.
Phụ nữ vốn được xem là người giữ lửa. Khi người giữ đền còn tự tay châm lửa đốt đền, em lấy gì để bắt người khác tiếp tục quỳ xuống khấn bái?
Em có thể nói mình đáng thương. Có thể kể chồng vô tâm, hôn nhân lạnh lẽo, tuổi xuân đã cạn. Nhưng đến lúc sự việc vỡ ra, người ta không gọi em là người phụ nữ đáng thương đâu. Người ta chỉ nhớ một điều: Em đã phản bội.
Nếu ngôi nhà mình đang sống không còn bình yên, hãy sửa nó hoặc bước ra khỏi nó một cách đàng hoàng. Đừng lén lút dọn sang căn nhà tạm chỉ vì vài bóng đèn vàng khiến em tưởng đó là lâu đài. Đèn khách sạn lúc nào chẳng đẹp, bởi người ta đâu bật nó đủ sáng để em nhìn rõ mình đang trở thành người thế nào.
Em à, thứ quý nhất của một người đàn bà chưa bao giờ là làn da, vòng eo hay bộ váy ngủ. Những thứ ấy vài năm nữa cũng nhăn, cũng chảy, cũng cũ. Thứ giữ em đứng thẳng trước chồng con và thiên hạ là phẩm hạnh.
Một khi đánh mất nó, em có thể xin lỗi, có thể khóc, có thể hối hận. Nhưng có những chiếc áo giặt sạch được vết son, còn vết nhơ trong lòng người thì giặt cả đời chưa chắc đã phai.
Hoa đẹp là hoa biết nở đúng mùa. Đàn bà đẹp không phải vì có bao nhiêu người đàn ông muốn hái, mà vì đến lúc cần dừng, cô ấy vẫn đủ tỉnh táo để giữ mình nguyên vẹn.



