back to top
Home Đời

Ly hôn chọn tiền hay chọn con: Có những cái buông tay cũng là thương con

3
Ly hôn chọn tiền hay chọn con

“Ra tòa ly hôn, chồng đưa 900 triệu và hỏi: Em chọn tiền hay ba đứa con?”

“Người mẹ để lại cả đứa út mới 2 tuổi cho bố nuôi. Chị nói: Thương con, nhưng mẹ không thể.”

Một chị nhắn cho tôi câu chuyện ấy.

Mười năm ở nhà sinh con, chăm con để chồng yên tâm gây dựng sự nghiệp. Đến lúc ly hôn, chị mới ngã ngửa nhận ra nhà cửa, đất cát, tài sản đều đứng tên bố mẹ chồng. Thứ còn lại chỉ là cuốn sổ tiết kiệm 900 triệu. Người chồng biết vợ thương con nên bình thản hỏi một câu: “Em chọn tiền hay chọn ba đứa con?”

Giấy tờ ly hôn, nhẫn cưới và đồ chơi trẻ em

Chị chọn tiền.

Đọc đến đây, tôi biết sẽ có người nổi giận. Mà nổi giận cũng phải thôi. Đứa út mới hai tuổi. Một người mẹ bỏ lại cả con mình để lấy tiền, nghe thế nào cũng thấy nhẫn tâm.

Từ nhỏ đến lớn, chúng ta vẫn được dạy rằng mẹ có thể nhịn ăn, nhịn mặc, chịu khổ, chịu cực, nhưng không được bỏ con. Thế nên rất nhiều người vừa đọc xong đã muốn kết án ngay.

Nhưng cuộc đời vốn không giống phim.

Người ta vẫn hay nói: “Con có thể thiếu tiền, nhưng không thể thiếu mẹ”. Nghe thì cảm động lắm. Chỉ tiếc rằng câu nói ấy thường được thốt ra bởi những người chưa từng rơi vào cảnh túng quẫn.

Thiếu tiền đáng sợ lắm.

Thiếu tiền, con sốt cũng phải chờ đến sáng mới dám đưa đi viện. Thiếu tiền, mùa hè nhìn con nằm ngủ mồ hôi ướt lưng mà không biết lấy đâu ra tiền mua cái điều hòa. Thiếu tiền, mùa đông mấy mẹ con co ro trong căn phòng trọ mười mét vuông, nhìn con ho mà ruột đau như cắt.

Thiếu tiền, con nhìn bạn bè học thêm, đi du lịch, mặc quần áo đẹp, còn mình thì biết điều đến đau lòng từ rất sớm. Mà trẻ con hiểu chuyện sớm chưa bao giờ là một lời khen.

Tôi từng biết một người phụ nữ nhất quyết giành quyền nuôi con. Ai cũng bảo chị vĩ đại. Ai cũng khen chị hy sinh. Nhưng mười năm sau, chị lại khóc và nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Giá như ngày ấy để bố nó nuôi, có khi các con đã đỡ khổ hơn.”

Nghe mà quặn thắt khúc ruột.

Bởi trẻ con đâu cần một người mẹ anh hùng. Trẻ con cần được ăn no, được học hành, được lớn lên tử tế. Tình yêu của mẹ rất lớn, nhưng học phí không thu bằng nước mắt. Tiền điện không trả bằng sự hy sinh. Và cái bụng của trẻ con cũng không no bằng những lời động viên.

Có khi, được ngủ phòng điều hòa mùa hè, được mặc áo ấm mùa đông, được học trường tốt, lại quan trọng hơn việc phải lếch thếch theo mẹ giữa trời nắng hay những ngày giá rét chỉ để kiếm miếng ăn.

Nghe đến đây, sẽ có người nói: “Nếu vậy thì đẻ con ra làm gì?” Nghe cũng không sai. Nhưng tôi lại nhớ đến một câu rất đau: Người sắp chết đuối, chưa chắc đã cứu được người khác.

Có những người mẹ giành con vì thương con. Nhưng cũng có những người mẹ buông tay vì thương con. Chỉ khác là người thứ nhất được thiên hạ khen ngợi, còn người thứ hai phải chấp nhận mang tiếng ác cả đời.

Người ta vẫn bảo con cái là tài sản quý giá nhất. Nhưng tài sản thì không biết đau, còn trẻ con thì có. Vậy nên điều đáng sợ nhất trong một cuộc ly hôn có khi không phải là mất quyền nuôi con.

Mà là người lớn đều nhân danh tình yêu để giữ lấy con, nhưng lại quên hỏi đứa trẻ ấy thực sự cần điều gì.

Nếu một người bố có điều kiện hơn có thể cho con một cuộc sống đủ đầy, còn người mẹ nghèo chỉ có tình thương, thì đứa trẻ nên ở với ai?

Và liệu có phải đôi khi thứ làm khổ con không phải là bố mẹ ly hôn, mà là sự ích kỷ của người lớn, khi ai cũng muốn giữ con lại bên mình chỉ để chứng minh rằng mình yêu con hơn?